Capo 4
Màn đêm [Am]xuống thấy mệt nhoài Chìm trong [Em]những suy tư u hoài
Làn khói [F]thuốc trắng [G]bay giữa đêm [C]dài
Chẳng dám [Am]nhắm mắt mình lại Bởi từng thước [Em]phim xưa thật dài
Hiện lên rõ [F]bóng, một [G]người từng kề [Am]vai...
Cả ngày[Am] nói nói cười cười Tỏ ra vẫn [Em]vui tươi yêu đời
Và lạc [F]quan ở [G]trong mắt mọi [C]người
Rồi đêm [Am]xuống vẫn nụ cười Mà nơi khoé [Em]mi nước mắt rơi
Kẻ mạnh [F]mẽ cũng gục [G]ngã trước bóng [Am]tối...
Mình là người [Am]dưng ở hai phương trời Lạc [Em]bước ở giữa dòng đời
Tìm được [F]nhau hẹn thề về [G]nơi chân trời [C]mới
Giờ tình yêu [Am]kia cũng đã phai màu Người [Em]dưng lại bước qua nhau
Nhưng chỉ [F]khác đã có thêm [G]một nỗi [Am]đau
Cuộc đời nào [Am]cũng cho ta một người Vài [Em]giây gặp gỡ trong đời
Tưởng trời [F]thương và ban cho [G]lương duyên tìm [C]tới
Để rồi người [Am]ta phải mất một đời học [Em]cách quên đi một người
Dù lòng [F]đau nhưng khoé môi [G]vẫn mỉm [Am]cười