Cứ ngỡ rằng lòng sẽ nguôi ngoai[Ebm] mau
Khi căn [Ab]phòng chẳng còn ai chung [Db]lối
Nhưng mùi[Bbm] hương lại vây lấy màn[Ebm] đêm
[F7]Khiến vết thương dài[Bbm] thêm
À thì ra... em để quên mùi[Ebm] hương!
Vương trên[Ab] áo, vương cả vào suy[Db] nghĩ
Đêm muộn[Bbm] rồi, anh nằm cười[Ebm] vu vơ
Thôi thì cứ[F7] nhớ, có sao đâu[Bbm] mà!
Chỉ còn[Db] lại mùi [Bbm]nước hoa của em thôi mà!
Giữa đêm căn phòng trống[Ebm] bỗng vui hơn lạ
Chỉ còn lại mùi nước[Ab] hoa dịu êm thế này
Nhắc anh [Db]về một hạnh phúc từng[F7] đong đầy
Dù người [Bbm]đã bước đi thật xa
Hương thơm ấy vẫn chưa[Ebm] kịp qua
Chỉ còn lại mùi nước hoa của[Ab] em thôi mà!
Cứ [F]ôm kỷ niệm, cười đón[Bbm] ngày mai qua.
Đà đa đá đạ đà...đá đa đá...
Đá đa đà đa...há...ha...há ha...hà ha...
Góc phố già giờ đã thay tên[Ebm] mau
Con đường [Ab]dài chỉ còn anh bước [Db]lối
Ký ức [Bbm]buồn lại vây lấy màn[Ebm] đêm
[F]Cứ xót xa nhiều [Bbm]thêm
Chỉ còn[F] lại mùi nước hoa của[Bbm] em thôi mà!
Giữa đêm căn phòng trống[Ebm] bỗng vui hơn lạ
Chỉ còn lại mùi nước[Ab] hoa dịu êm thế này
Nhắc anh[Db] về một hạnh phúc từng[F] đong đầy
Dù người [Bbm]đã bước đi thật xa
Hương thơm ấy vẫn chưa[Ebm] kịp qua
Chỉ còn lại mùi nước hoa [Ab]của em thôi mà!
Cứ [F]ôm kỷ niệm, cười đón ngày [Bbm]mai qua.
Đà đa đá đa đá đà...Đà đa đá đa đá đà...
Đà đa đa đá đa đà đa...
Đà đa đá đa đá đà...Đà đa đá đa đá đà...
Đá đa đà đa...Đá đà đa...đá đa đá đa...
Đà đa đá đá đa đà đá...Đá đa đà đá...đa đà đa...
hà...ha..há ha hà... há ha...