tone[D]
Intro: RPT MCK:
[A]Eh-eh-eh,[A] eh-eh
[D]Mắt không thể nói dối, nàng có biết điều này không?
[D]Môi không thể lên tiếng, nó đang tan ra trong—
[D]Đôi tay này nếu không thể giữ em lại thì cứ vứt đi là—
Cho anh quỳ gối nói lời [Dm]tin nàng được không?
[Dm]Eh-eh, eh-eh
Chorus: RPT MCK:
[D]Mắt không thể nói dối, nàng có biết điều này không?
[D]Môi không thể lên tiếng, nó đang tan ra trong phòng
[Em]Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu anh mơ, [D]tâm anh mong
Đôi chân anh luôn [Em]đứng vững vì anh là một thằng đàn ông
[D]Hai, ba, chín chín, có một vị vua tên là Hoàng Long
Được sinh ra ở thế giới [Am]biến mọi thứ, tất cả thành vàng ròng
[Am]Đi qua một vùng đất nước đục chẳng còn trong
Đem lòng yêu một nàng thơ trong tim đêm ngày đợi [D]mong
Post-Chorus: RPT MCK:
[D]Nếu em không tin xin được lấy con tim anh ra
[D]Cho con tim vào khuôn nhẫn đeo tay em coi như là
[Am]Tặng cho em bức thư cùng vài lời nhắn hơi qua loa
[Am]Tưởng gọi là bình yên, từng gọi là nhà
Verse 1: RPT MCK:
[D]Đôi mắt này không thể nói dối, nàng có biết điều này không?
[D]Đôi tai anh đang nghe tiếng đôi môi đang tan ra trong phòng
[Am]Đôi tay này nếu không thể giữ em lại thì cứ vứt đi là xong
[Am]Em nhìn xuyên qua lớp da rồi, nhìn xuyên qua được Hoàng Long
Mà cũng [D]chỉ là vài dòng chữ thôi mà anh cứ chờ đợi mãi một người
Anh sẽ phải đi tiếp thôi [Em]tìm những thứ thuộc về anh
Nàng hãy để dành lời xin lỗi đi chỉ là đến lúc ta[Am] phải xa nhau rồi
Biển nhớ đến em, anh làm thành [D]một bài thơ
Gọi "Thuyền ơi", thuyền trả [D]lời
Thuyền nhìn xa xăm, thuyền hiểu cả [Am]rồi
Bảo là rời đi nhưng mà chẳng thể [Am]rời
Nàng bảo đợi em, anh sẽ đợi cả [Dm]đời
Nhưng nếu mắt không thấy thì con tim không [Dm]nhớ
Đôi môi thôi không nói, và tâm không [D]trông chờ
Đôi chân như không tiến, đôi tay như [D]buông thõng
Thời gian như đứng im, thì [C]liệu còn ai ngồi [Dm]đợi mong
Pre-Chorus: RPT MCK:
Đôi mắt đã biết nói dối, nàng có biết [Dm]điều này không?
Anh chẳng phải là vua, anh chẳng phải [Am]là rồng
Chỉ là một chàng trai có con tim làm [Am]bằng vàng ròng
Anh đã trao cho [D]em mà em có biết điều này không?
Chorus: Tage:
Mắt không thể nói dối, [Dm]liệu nàng có biết điều này không?
Tai đã không còn nghe rõ để mặc tiếng nấc ai kia [Am]trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng, chân bước lên con thuyền[Am] nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm, anh cũng không nghĩ mình cần được [D]cảm thông
Post-Chorus: Tage:
Lao đầu vào cạm bẫy chỉ để muốn thấy được điều gì ở [D]trong đấy
Rồi để đưa nó ra khỏi tâm trí những luồng suy nghĩ này cần được [Am]sàng lọc
Coi như tim này sắt đá, đôi chân này được làm [Am]bằng đồng
Ba anh dạy phải như thế mới được gọi là một thằng[D] đàn ông
Verse 2: Tage:
Nhưng thực ra anh chỉ mong mai này tự do cao bay [D]xa chạy
Nói rằng tôi đang chỉ dạo chơi thôi, đâu cần phải [Am/E]chờ đợi?
Có câu chuyện tuổi [Em]đôi mươi mà đôi khi ngỡ là cả [Am]đời người
Có dư vị của đôi môi mà đôi khi ngỡ chỉ mình [D]tôi thôi
Chạm một tay lên làn da để lại vụt tan như [Bm]giấc mơ
Bao đêm Sài Gòn [D]chơ vơ mà sao anh [Am]tưởng là Hà Nội
Tại sao chọn rời xa mà hôm nay lòng mình vẫn [Bm]nhớ?[Am]
Mà thôi, anh không tìm câu [G]trả lời
Chorus: Tage, RPT MCK:
Mắt đã không thể nói dối, liệu [C]nàng có biết điều này[D] không
Tai đã không còn nghe rõ để mặc tiếng nấc ai kia trong Ưmvô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng chân bước lên con thuyền nhà[Am] rồng
Coi như là một kẻ vô tâm anh cũng không nghĩ mình cần được cảm[D] thông
Mắt không thể nói dối, nàng có biết điều này [D]không?
Môi không thể lên tiếng, nó đang tan ra trong [Em]phòng
Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu anh mơ, [D]tâm anh mong
Đôi chân anh luôn đứng vững vì anh là một thằng đàn[D] ông