1.Ba năm xuôi[Am] ngược khắp[F] miền rừng sâu đồi [Am]cao.
Gian lao nhưng lòng vẫn[A7] nặng tình yêu núi [Dm]sông.
Cho nên nhiều khi nhớ[Am] về em[C] lắm
Trang thư vài[Dm] câu làm[F] tin thế[C] thôi
[F]Nàng hay trách[C] hờn người tình biên[E7] ải bảo[Am] rằng vì ai[G] nỡ đành nhạt[Am] phai.
2. Em ơi cho dù[Am] muôn[F] dặm hành quân ngày[Am] đêm.
Biên cương xa vời anh[A7] vẫn là anh của[Dm] em.
Thư anh từ nơi tuyến[Am] đầu lửa[C] khói
Trong đêm hỏa[Dm] châu bừng[F] lên sáng[G] soi
[F]Vài câu viết[C] vội lời tình chân[E7] thành.
Mong[Am] người em[G] yêu thấu[E7] hiểu lòng anh.
ĐK. [G]Khi non nước còn giặc[C] thù, anh chấp nhận lời[Am] thề đời trai dâng núi[C] sông.
[G]Bao ưu ái chuyện của[C] lòng, ai chẳng phải một[Am] lần ấp ủ trong[G] tim.
Nhưng nếu yêu[F] thương còn dang[Am] dở, và còn những ngày cách[Dm] ngăn.
Xưa nàng Tô[F] Thị ngày đêm trông[Am] chồng, không màu thư[C] xanh.
Tình xưa nay[E7] còn sử quý lưu[Am] danh.[Dm] [Am]
3. Em anh yên[Am] lòng an phận[F] người thương chờ[Am] mong.
Anh em bao giờ vẫn[A7] là người yêu thủy[Dm] chung.
Thư anh gởi em viết[Am] từ biên[C] trấn, thư anh dù[Dm] không màu[F] xanh ái[G] ân.
[F]Biển thương chất[C] đầy tình ngoài chiến[E7] trường, gởi[Am] về hậu[G] phương với trọn niềm[Am] tin.