Người gửi về [Dm]anh đoạn tâm thư buồn chữ nghiêng mực [Am]xanh trên những ô vuông
Từng [Gm]lời cuối đoạn [C]kết hai ta [F]đành phải buông.
Đọc từng câu [Dm]chữ anh khóc anh cười mỉm môi thật [Am]chặt không nói nên lời.
Mất hết [Gm]thật rồi cung [Am]đàn như đã [Dm]vỡ đôi.
Chỉ biết [Bb]chúc người hạnh [Dm]phúc bên khoảng trời [Am]mới
Nơi mà anh chẳng thể với [Gm]tới khi khoảng [C]cách đã quá [F]xa vời
Điệu buồn lời [Bb]hát run [Dm]rẫy dặt dìu lan [Am]man
Chẳng còn như ngày ta có [Gm]nàng, ôm chặt [Am]nhau canh bên phím [Dm]đàn
Em ơi vậy [Dm]giờ anh biết sao đây, hát cho [Am]người hay hát cho ai?
Giữa đôi [Gm]lời vần thơ biết bao [C]điều mộng mơ, Chỉ còn vọng [F]vang tiếng ai than thở!
Bên kia là [Dm]bờ hay bến sông sâu? Có nắng [Am]vàng hay chỉ mưa ngâu?
Nếu như [Gm]duyên chẳng thành ở phía [Am]sau vẫn còn có [Dm]anh
Nơi căn phòng [Dm]cũ anh vẫn nâng niu phím dương [Am]cầm trong nỗi cô liêu.
Nốt thăng [Bb]trầm vọng vô những ân [C]tình mơ hồ, nhịp nhàng theo [F]tiếng thở dài của gỗ
Anh cất giữ [Dm]lại hết những tâm tư, viết về [Am]người bên chiếc phong thư
Gửi về [Gm]quá khứ Chúng [Am]ta đã từng hạnh [Dm]phúc