Cuộc [Dm]tình ấy có quá ngắn để[C] anh yêu em nhiều hơn.
Tháng[Bb] năm chen chân vụt qua [F]nơi này.[C]
Cuộc[Dm] đời ấy quá trống vắng lúc[Am] anh thôi không còn nghe
tiếng [Bb]em ngây ngô đùa vui [F]từ đây.[D]
Rồi [Gm]từng nỗi nhớ quá xa tìm [Dm]lại dĩ vãng đã mất
thế [E]gian sao [Am]quá xa lạ.
[Dm] [C] [Bb] [C] [A]
Dù anh [Gm]biết cuộc đời hợp rồi cũng[Dm] tan mà thôi,
rồi ai [Gm]cũng một lần ngậm ngùi[Dm] bước qua nơi này.
Trả [Am]cho nhân gian giấc mơ tình[F] ái.[D]
Nhưng thà anh [Gm]sống lặng thầm bỏ mặc thế [Dm]gian
đổi thay khi bình minh[Gm] đến từng ngày
được nhìn thấy [Dm]em bên đời
còn [E]hơn đơn côi trong[A] kiếp yêu người..[Dm]