Ta âm thầm[Am] bước trên phố xưa đông người qua.
Bâng khuâng về [Am]tới con phố thân quen ngày [Dm]xưa.
Sài gòn còn [Bm7b5] đây giờ vắng em[Am] rồi.
Sài gòn giờ [Bm7b5]đây rực rỡ muôn [Dm]màu.
Mà sao ta[Bm7b5] thấy hoang vắng theo từng[Esus4] bước chân.[E]
Duy Tân còn[Am] đó, nhưng bóng cây xưa còn đâu.
Gia Long còn[Am] đó, mây tím ơi bay về[Dm]đâu.
Bạch Đằng nằm[Bm7b5] đây thầm nhớ chuyến [Am]phà.
Hồ Rùa còn[Bm7b5] đây đầy nước mắt [Dm]buồn.
Còn ta ngơ[Bm7b5] ngác ngồi[E7] đây nhớ hàng [Am]me xanh.
ĐK:
Hoàng hôn nhẹ [Am]xuống Sài gòn.
Mình ta ngồi[Dm] giữa chiều vàng.
Tìm trong màu[G7] nắng một bóng hình đó
giờ xa xăm [C]quá.[E7]
Về đâu người[Am] hởi..Sài gòn..
Làm ta buồn [Dm]nhớ một thời.
Chiều nao thầm [G7]ngó tà áo dài trắng
vờn bay trong[C] gió.[A7]
Con đường Công[Dm] Lý thênh thang ngày [G7]đó.
Nơi mùa Xuân[C] lá hoa giăng ngập[F] phố.
Giờ nghe xa[Dm] vắng dù cho muôn [Bm7b5]lối người xe như[Esus4] nước[E].
Một bóng cô[Am] đơn ta về.
Tìm đến nơi [Dm]ta hay ngồi.
Và như còn[Bm7b5] thấy Sài gòn Em ngày[E7] đó
trong khói lam[Am] chiều..
Ôi ta còn[Am] nhớ chuông Đức Bà đêm mùa đông.
Trưng Vương một[Am] thưở nơi có “Khung cửa Mùa[Dm] Thu”
Sài gòn hè[Bm7b5] sang buồn tiếng ve [Am]sầu.
Sài Gòn bình[Bm7b5] minh đầy tiếng rao [Dm]hàng..
Ngọc lan trên [Bm7b5]phố ngây ngất hương khi chiều [E7]xuống .
Tim ta còn [Am]nhớ ray rức bao kỷ niệm xưa.
Ta luôn thầm[Am] trách năm tháng sao trôi thật[Dm] mau.
Bạn bè ngày[Bm7b5] xưa giờ tóc phai [Am]màu.
Sài Gòn ngày[Bm7b5] xưa giờ quá xa[Dm] rồi.
Còn ta lây[Bm7b5] lất một[E7] kiếp tha hương úa[Am] vàng.
Một bóng cô[Am] đơn ta về.
Tìm đến nơi [Dm]ta hay ngồi.
Và như còn[Bm7b5] thấy Sài gòn Em ngày[E7] đó
trong khói lam[Am] chiều..