1.
Vì từng ngày qua vội [G]vã
Ta bước qua nhanh bỏ lại chính [Em]ta.
Để một ngày ta, bỗng nhận [C]ra
Ta đã xa, rất [D]xa…
2.
Và rồi màn đêm tìm [G]đến
Khi xung quanh ta, không người kế [Em]bên.
Tự hỏi rằng ta, ta là [C]ai
Mai về đâu, sao ngày [D]sau?
ĐK
Ta như con thú lao trong màn [G]đêm;
Ta như cơn gió không ai gọi [Em]tên.
Ta dang đôi cánh bay đi triền [C]miên
Cho thân tan nát, cho tâm đảo [D]điên…
Xin cho ta biết nơi đâu bình [G]yên
Nơi những tiếng thét không vang từng tiếng bên [Em]tai
Nơi ta muốn viết tiếp những ngày [D]mai
Nơi những ký ức sẽ theo thời [D]gian… ở [G]lại.
3.
Tìm về ngày mai tươi [G]sáng
Qua đi đêm đen, nắng rực rỡ [Em]vàng
Về ngày bình yên, cho ta [C]quên
Ta từng điên, ta từng [D]đau
… Ta lạc bước về [G]đâu.