[A[Am]m]Gió[ ] đi qua,[Em ] gió nói [Em]với ta là:
"Mặt [F]trời cũng biết khóc, mưa cười long [Em7]lanh lắm"
Thời [Am]gian đi qua, thời gian [Em]nhắn ta là:
"Đừng [F]sợ mình nhỏ bé vì lớn rồi thì [Em7]cũng thế"
Hạnh [Am]phúc đi qua, hạnh phúc [Em]nhắn ta là:
"Những [F]điều đẹp đẽ, cũng mỏng manh [Em7]là thế"
Niềm [Am]đau đi qua, niềm đau [Em]nhắn ta là:
"Nỗi [F]buồn rồi cũng lắng, tất [Em7]cả rồi cũng sẽ [Am]qua".
[Am]Niề[–]Niềm [Em][Am[–]]đ[F]au[–] r[C]ồi[–Am] cũn[–]g [Em]sẽ [–][E[F]m][–]qu[G]a, thời [F]gian rồi sẽ xóa [C]nhòa.
Hạnh [Am]phúc dù có cách [Em]xa cũng quay trở [F]về bên [G]ta
Tình [Am]yêu mà ta bước [Em]qua, để ta thêm [F]yêu chính[C] mình.
Ngày [Am]mai rồi sẽ chứng [Em]minh những điều mà [F]anh đã [G]nói.
[Am]Nắng sẽ chiếu sau ngày [Em]mưa dài,
Gió khẽ [F]hát xoa dịu nỗi [C]buồn.
[Am]Anh vẫn đứng nơi bình [Em]yên con đường
Chỉ [F]cần em bước về [G]trước… bên [C]anh
[Am]Anh sẽ mãi bên em ước mong [Em]sao ngày mai nắng lên.
[F]Nơi tình yêu gọi tên, nơi chúng ta [G]không ưu [C]phiền.
[Am]Những buồn đau đã qua em hãy buông [Em]lại ở phía sau.
Để [F]mình được cầm tay nhau…suốt [G]đời em [C]nhé