Một bậc quân [Dm] vương mang trong con tim hình hài đất [F] nước
Ngỡ [C] như dân an ta sẽ chẳng bao giờ [Dm] buồn
Nào ngờ một [Dm] hôm ngao du nhân gian chạm một ánh [F] mắt
Khiến [C] cho ta say ta mê như chốn thiên [Dm] đường
Trời cao như [Dm] đang trêu ngươi thân ta khi bông hoa [F] ấy
Trót [C] mang con tim trao cho một nam nhân [Dm] thường
Giận lòng ta [Dm] ban cho bông hoa thơm hồi về cung [F] cấm
Khiến [C] em luôn luôn bên ta mãi mãi không [Dm] buông
Ngàn vạn binh [Dm] đao giương cao hướng về phía trước ta[F]
Chẳng làm ta bất [C] an như khi ta ở trước mặt [Dm] nàng
Đầu đội trời [Dm] cao chân giẫm đất ngạo nghễ núi sông[F]
Mà lòng như chết [C] đi khi hay tin nàng đã theo [Dm] chồng
Biển rộng trời [Dm] cao đâu cũng là nhà đối với ta[F]
Mà một nơi trú [C] chân trong tim nàng quá sao xa [Dm] lạ
Giọt lệ nam nhi không khi nào được rơi xuống đâu[F]
Mà giờ em trót [C] theo ai nên ta đành phải buông [Dm] sầu
Mà nào ngờ [A#] đâu thân em nơi đây tâm trí nơi [C] nào
Nhìn về quê [A] hương em ôm tương tư nặng lòng biết [Dm] bao
Một người nam [A#] nhân không vinh không hoa mà có lẽ [C] nào
Người lại yêu [A] thương quan tâm hơn ta một đế vương [Dm] sao
Giọt lệ quân [A#] vương không khi nào rơi khi nước chưa [C] tàn
Mà tình chưa [A] yên nên vương trên mi giọt buồn chứa [Dm] chan
Đành lòng buông [A#] tay cho em ra đi với mối tình [C] vàng
Một bậc quân [A] vương uy nghiêm oai phong nhưng tim nát [Dm] tan
Rượu sầu nâng suốt [A#] đêm cho quên đi ngày tháng u [C] buồn
Rằng người ta mãi [A] thương nay cũng đã mỗi người một [Dm] phương
Nàng còn hay nhớ [A#] chăng khi xưa ta đã nói những [C] lời
Dù ngày sau có [A] ra sao ta vẫn muốn bên người [Dm] thôi
Nàng sợ ta chiến [A#] chinh bao năm không có ngày trở [C] lại
Nàng cần người ở [A] bên chăm lo săn sóc cho ngày [Dm] mai
Ngày ra đi chiếc [A#] khăn em trao ta vẫn mang giữ [C] lại
Hình dung em vẫn [A] đang theo ta đi hết chặng đường [Dm] dài.