Tone gốc của chị Ngô Lan Hương là [F#m]
Đánh [Em]Capo 2
Có lẽ [Em]cả hai từng nghĩ
Tình yêu [D]chẳng khó
Chỉ cần ta có [Bm]niềm tin nơi nhau
Sẽ yêu [Em]dài lâu...
Rồi bỗng [Em]một ngày không nắng
Ngày ta buông [D]những lời
Dù không cố [Bm]ý, nhưng tim đau rã rời [Em]
Càng bên [Em] nhau lâu, người ta càng hiểu [D] nhau sâu
Càng hiểu [Bm] nhau sâu, càng dễ làm nhau [Em] đau
Nhưng em... [Em]em vẫn tin yêu nhiều [D]lắm
Còn nơi anh [Bm], anh có sẵn sàng, hiểu [Em]em...
Đừng quay mặt đi [C], nước mắt rơi [D]thì cứ
Để em đưa bàn tay [Bm], vuốt đôi mi của anh này [Em]
Để yêu đậm sâu [C], không thể như lúc [D]ban đầu
Lúc Yên bình [Bm], chẳng vương vấn muộn sầu [Em]
Tình yêu là thế [C], lúc ban sơ thật dễ [D]
Giống như cơn ngủ mê [Bm]những giấc mơ thật êm đềm [Em]
Rồi khi tỉnh giấc [C], sự thật đến quá phũ phàng [D]
Đến ngỡ ngàng [Bm], sầu nay đã vội mang [Em]
Càng bên [Em] nhau lâu, người ta càng hiểu [D] nhau sâu
Càng hiểu [Bm] nhau sâu, càng dễ làm nhau [Em] đau
Nhưng em... [Em]em vẫn tin yêu nhiều [D]lắm
Còn nơi anh [Bm], anh có sẵn sàng, hiểu [Em]em...
Đừng quay mặt đi [C], nước mắt rơi [D]thì cứ
Để em đưa bàn tay [Bm], vuốt đôi mi của anh này [Em]
Để yêu đậm sâu [C], không thể như lúc [D]ban đầu
Lúc Yên bình [Bm], chẳng vương vấn muộn sầu [Em]
Tình yêu là thế [C], lúc ban sơ thật dễ [D]
Giống như cơn ngủ mê [Bm]như cơn mơ thật êm đềm [Em]
Rồi khi tỉnh giấc [C], sự thật đến quá phũ phàng [D]
Đến ngỡ ngàng [Bm], sầu nay đã vội mang [Em]
Dù là tim em đau nhói [C]nhưng em vẫn tin [Bm]có một ngày [Em]
Đôi ta [Am]vượt qua giông bão [D], để cùng nhau nắm tay [G]
Đừng sợ đau [C], cứ yêu [D]bằng tất cả [Bm]những điều [Em]
Có thể dành [Am]cho nhau từ nay và về sau [D]!!!!!
Đừng quay mặt đi [C], nước mắt rơi [D]thì cứ
Để em đưa bàn tay [Bm], vuốt đôi mi của anh [Em] [Fm]
Đừng quay mặt đi [C#], nước mắt rơi [D#]thì cứ
Để em đưa bàn tay [Cm], vuốt đôi mi của anh này [Fm]
Để yêu đậm sâu [C#], không thể như lúc [D#]ban đầu
Lúc Yên bình [Cm], chẳng vương vấn buồn đau [Fm]
Tình yêu là thế [C#], lúc ban sơ thật dễ [D#]
Giống như cơn ngủ mê [Cm]những giấc mơ thật êm đềm [Fm]
Rồi khi tỉnh giấc [C#], sự thật đến quá phũ phàng [D#]
Đến ngỡ ngàng [Cm], sầu nay đã vội mang [Fm]
Nhưng anh ơi Đừng lo [C#], cuối cùng em vẫn đây [Cm]mà
Vẫn luôn [A#m]là người thương [D]chẳng rời xa [Em]