Có cơn gió nào đó
ngang qua lối về mà ta thường đi cùng nhau
Mang theo nỗi buồn mà anh vẫn giữ trong tim thật lâu
Rồi những con phố mà ta thường qua
Nơi ta đã trao nụ hôn đắm say
Giờ còn lại đây ký ức nỗi nhớ đong đầy
Thoáng phút chốc bồi hồi
Nhớ nhung đôi môi em cười
Dưới ánh nắng nhẹ nhàng buông lên làm tóc
Rồi có những lúc hoen cay bờ mi
Vì em đã xa anh rồi
Giờ có mình anh trốn đây, cô đơn đêm ngày
Vì ngày hôm ấy mà anh không giữ em ở lại
Và vì ngày mưa ấy mà anh đã thấy em cùng ai
Thoáng phút chốc bồi hồi
Nhớ nhung đôi môi em cười
dưới ánh nắng nhẹ nhàng buông lên làn tóc
Sẽ có những lúc hoen cay bờ mi vì em đã xa anh rồi
Giờ có mình anh trốn đây cô đơn đêm ngày