Miền Trung đất bồi phù [G] sa
Người miền Trung gian khó nhiều đời [C] qua
Từ khi anh xa quê [Am] nhà, từ đó em nhớ mong người [D] xa.
Mùa đông mây lững lờ [G] trôi
Trời miền Trung mưa lắm bạn tình [C] ơi
Chờ anh nay bao đông [Am] rồi, mà [D] anh chưa về bến [G] đợi.
Sao [G] Rua nhớ ai mà [Am] đêm đêm vẫn còn [C] thức
Trăng khuya nhớ [Am] ai, trăng vỡ giữa lòng biển [D] khơi
Lòng [G] em nhớ [Am] ai, em còn mong chờ người [D] xa
Con sông quê nay đã già mà người đi biền biệt phương [D7] xa.
Chuồn chuồn ớt[G], trưa hè nóng[Em] bức, bắt đem cắn rốn[D] tập bơi[Em]!
Chuồn chuồn kim[Am], mắt lim dim[Am], đậu trên cây Ngô[F].
Luống ngô em trồng[G] nà, luống khoai em trồng[Em] nà, đồng em xanh[D] mơn man mơn man.
Ngước[Bm] mắt lên nhìn trời, khói[Bm] bếp bay lên nhà ai[C].
Từng giọt mồ rơi[Am], từng hạt mưa rơi rơi[Am]. Sầm sập sầm sập[D] em mong anh về![Em]
khúc này chuyển qua Fm rồi dạo nối luôn với hợp âm sau đây để vào bài Về Ăn Cơm :
Quê[Gm] tôi bao la bao la[Cm] bát ngát, dòng sông[F] uốn cong suốt quê tôi[Gm] lượn vòng.
Quê[Gm] tôi mênh mông mênh mông[Cm] lúa mới cò bay lả lơi[Eb] câu hát a i a[D].
Chiều[Gm] chiều nhớ về chốn xa[Cm]. một thời[F] con nít còn chăn trâu[Gm].
Mặc[Gm] dù tôi có ở nơi [Cm]xứ người, tôi luôn khao khát[Eb] hình bóng quê nhà[D].
Chiều nao anh về Miền [G] Trung, hỏi người em gái nhỏ ngày [C] xưa
Thì hay em nay đi [Am] rồi, chiều đông nước dâng đầy [D] vơi
Tình yêu chưa trọn thành [G] đôi, mà lòng đau như cắt bạn tình [C] ơi
Dù cho em nay xa [Am] rồi, miền [D] Trung vẫn thương trọn [G] đời.
Dòng sông vẫn [G] trôi, đò [Am] xưa nay không còn [C] nữa
Mây kia vẫn [Am] bay, sao hờ hững giữa đất [D] trời
Miền [G] Trung nước [Am] lên, đau lòng xa rồi người [D] em
Ơi Quê hương man mác [D7] buồn
Chiều miền Trung mưa tím bến [G] sông.