Bình minh, khói mờ dẫn lối, Ta cùng em rời khỏi căn phòng
Nỗi buồn trần gian tăm tối, xin em đừng cất trong lòng
Anh sẽ góp nhặt từng hạnh phúc của kẻ hối hã bỏ lại
Và dành tặng cho em mật ngọt tinh khiết của loài hoa dại
Em đừng nghĩ nhiều, chuyện tình mình sẽ tốt đẹp thôi mà
Chẳng cần mỹ miều, thứ đắt giá chính là thật thà
Như ánh bình minh, sáng ban anh nắng vàng cho muôn loài
Ta như hành tinh, thuận theo tự nhiên khỏi mệt nhoài
Trời sinh ra ta không phải là kẻ hoàn hảo nhất giữa 7
tỉ người. nhưng ngài ban cho ta quyền được sống hạnh phúc nhất cuộc đời
Và em ơi, anh ở đây, nắm tay em qua trũng bóng tối
Như làn gió cùng trời mây, theo sát nhau muôn trùng nghàn lối
Kệ đời đi em, mặc cho họ nói mình yếu đuối
Ta sẽ sống hết cuộc đời mình nhắm mắt xuôi tay không tiếc nuối
Hãy cùng anh giữa bầu trời xanh, thở làn khói trắng đầy ấm
áp, quên đi hết ngày hôm qua, rồi ta ngày mai rồi sẽ khác
Thân xác em là ly rượu cay, còn anh là gã cần say
Tâm hồn em là bài ca hay, người hát duy nhất là anh đây
Thương em một lần- thật chẳng dễ_tình yêu đâu phải hoa hồng
Anh xin nghàn lần được như thân rễ chui dưới lòng đất sinh ra cây trồng
Để được nghe những nổi buồn tận sâu đáy tim mà em đã
gánh chịu, ôm thật chặt em vào lòng khi cơn bão kia chưa êm dịu
Tặng cho em thanh xuân đẹp, mà người đời tìm kiếm và ganh
tỵ, thứ quý giá nhất mà ta có chính là thời gian và giá trị
Coda
Bình minh. Anh nắm tay em đến cuối chân trời
Nghàn cơn gió ơi xin cuốn trôi đi nhọc nhằn trên vài em
Điệp Khúc
[A]Chill cùng người anh thương, chẳng còn lo [Fm]nghĩ nhiều điều vấn vương
[D]Chill cùng người anh yêu, bài thơ anh [Bm]viết về chuyện đôi ta[E]
[A]Chill cùng người anh thương, chuyện đời cay [Fm]đắng mặc kệ phía sau
[D]Chill cùng người anh yêu, tặng em nụ h[Bm]ôn giữa ban mai.[D]
[B]Chẳng còn nổi buồn
[E]Nhìn lại qua khứ là nụ cười
[B]Thiên đường trong tâm ta
[F#]Tặng em một cánh hoa xinh
TEMPO: 70