Capo 4
Anh [Am]biết là buồn lắm chứ khi phải tìm [Em]đến cơn say như vậy
Say [F]đến nhạt nhòa thổn thức để nỗi [Em]đau giống như hạnh phúc
Nước mắt [Dm7]tràn vào trong chiếc [E7]cốc trên tay
Chỉ muốn [Am]say để quên [G] đi [F#m7b5]những đọa đày
[Dm]Một kẻ yếu đuối [Bm7b5]đóng vai một [E7]người say
Anh đã [Am]cố giả vờ hạnh phúc để tháng năm [Em]kia quay lưng giã từ
Nhưng càng [F]cố lại càng đau [G]đớn khiến vết [C]thương kia thêm rộng lớn
Kẻ say [Dm]tình thì làm gì có [E7]tháng năm đâu chỉ giống [Am]như [G] toa [F#m7b5] cuối ga tàu
[Dm]Mãi mãi [Bm7b5]là người [E7]đến sau
Anh đã [Am]cố gắng ngần ấy năm đấy trôi [Em]qua đổi lấy được gì
Buồn đau [Dm]là anh, cay [G]đắng vẫn chỉ là [C]anh [A7]
Anh [Dm]muốn một lần em [G]nói xem, hạnh [Em] phúc là gì đây em [Am]hỡi
Tình [Dm]yêu này chẳng [Bm7b5]đáng níu giữ hay [E7]sao
Bao lời [Am]dối trá anh đã tha thứ cho [Em]em bằng tất cả
Bỏ hết [Dm]ngoài tai những lời [G]nói người đời [C]dèm pha
Nhưng đến cuối [Dm7]cùng anh cũng hiểu [E7]ra
Hạnh phúc là [Am]ảo mộng [G] giữa chúng [F#m7b5]ta
Chỉ [Dm]còn lại một [E7]nỗi đau [Am]xa lạ
Hiển thị bình luận