Ngọc Lan : F#
Rồi như tia[F] nắng chiều
Tàn dần trên dốc [C/E] núi xa
Sẽ như cây [Gm]mùa đông
Héo khô trong[C] chờ mong
Người xa xôi [F]cuối trời
Và mang theo trái[C/E] tim tôi
Những yêu đương [Gm]ngày ấy
Đã ra đi [C]từ đây
Đk:
Người là gió[F] lướt bên sông
Còn[A7] gì nữa để[Dm] trông mong
Ngày [D7] rồi cũng sẽ [Gm]lê thê
Đuổi theo từng [C]cơn mê.
Về trong đêm [F] bước nhẹ
Xào xạc lá vỡ[C/E] dưới chân
Lá khô trong[Gm] quạnh quẻ
Cũng như tôi [C] chẳng lẽ
Tình như gai[F] rất nhọn
Cào cho đau buốt[C/E] trái tim
Hỡi trái tim[Gm] tả tơi
lỡ yêu người [C] đành thôi.
Đk:
Ngày nào đắm [F] đuối bên anh
Đời[A7] là những sớm [Dm] ban mai
Giờ [D7] này đã [Gm] mãi xa xôi
Như đêm dài [C] tăm tối
Ngày nào quấn[F] quít bên nhau
Đời[A7] nào biết nghĩa [Dm]thương dau
Giờ[D7] thì nước mắt[Gm] rơi mau
nét môi nào [C] khô héo.
Người yêu ai [F]mất rồi
chợt ngày nao nhớ [C/E] đến tôi
Nhớ đôi môi[Gm] nồng say
Nhớ ngất ngây [C]vòng tay
Rồi bên ai [F] những chiều
Người quên chưa những [C/E] dấu yêu
Mỗi khi hôn[Gm] người ấy
Có đắm say như tôi [C] ngày ấy.
Đk:
Người là cánh[F] bướm năm xưa
Nụ [A7] hồng đã nát[Dm] trong mưa
Đường[D7] về đã khuất[Gm] xa xưa
Thôi mong chờ [C] chi nữa
Đời là bóng[F] tối vây quanh
Đời[A7] là nước mắt[Dm] ăn năn
Đời[D7] là trắng toát[Gm] khăn tang
Cho cuộc tình [C] đã tan.
Còn ai trong [F]cõi đời
Để bên tôi bước [C/E]chung đôi
Những khi tôi[Gm] buồn vui
Lấy ai chia [C]mừng tủi
Còn ai như [F]bóng hình
Để theo nhau tới[C/E] thiên thu
Những ái ân[Gm] ngày cũ
Đã như lá[C] mùa thu.