Mùa xuân [F]đến búp [C]non vừa hé [Dm]lộc
Như tim [A#]mình thổn [F]thức buổi đầu tiên
Tình yêu ấy trong [Am]veo như nắng [Gm]sớm
Không ưu [C]phiền nên đẹp đến vô biên
Rồi hạ [F]đến nắng vàng như lửa cháy
Tựa tình [A#]yêu nồng [C]nhiệt của con [Am]tim
Ta dám [Dm]sống, dám [A#]cho và dám [Gm]nhận
Dẫu đôi [C]lần lạc bước lúc đi [F]tìm
Ơi mùa [Dm]thu lá vàng [A#]rơi lặng lẽ [F]rơi!
Là lúc tình [C7]yêu đơm hoa kết trái [F]rồi!
Không còn cuồng [Gm]nhiệt như ngày xưa thời nông [C]nổi
Nhưng sâu xa như biển rộng trải muôn [F]nơi…
Ơi mùa thu lá rụng không phải là đã [Dm]hết!
Chỉ là nhường [Gm]đường cho [C]mầm sống vươn [Am]lên
Nên có những [A#]lúc chia [Gm]xa là cần [C]thiết
Để mỗi chúng ta hiểu được ý nghĩa của đoàn [F]viên.
Mùa đông đến gió [C]sương về giá [Dm]lạnh
Như bao [A#]ngày thử [F]thách của tình thân
Người luôn nắm tay [Am]ta trong rét [Gm]buốt
Nên ân [C7]tình, duyên nợ hóa tri âm
Mùa lạnh [F]khép đón mùa xuân đầm ấm
Tựa tình [A#]yêu bền [C]chặt của đôi [Am]tim
Ta cứ [Dm]bước, cứ [A#]tin và cứ [Gm]nhận
Dẫu thăng [C]trầm, hạnh phúc vẫn đi [F]tìm.