Capo 4
Có những [Bm]ngày lòng mình như mưa giữa phố [F#m]đông mà nghe dư thừa
Người ta [G]sống như ánh đèn [A]sáng còn tôi [D]đứng bên lề lang thang
Đã từng [Bm]tin mình sẽ bay xa viết tên [F#m]mình lên trời bao la
Nhưng thời [Em]gian lặng im không [F#m]nói bỏ lại [Bm]tôi.
Có những [Bm]lần nhìn mình trong gương thấy thanh [F#m]xuân trôi qua tầm thường
Không vinh [G]quang, không ai nhắc [A]tới chỉ là [D]một câu chuyện vô phương
Người ta [Bm]nói phải sống hết mình nhưng tôi [F#m]cứ mãi luôn lặng thinh
Giữa lựa [Em]chọn và nỗi sợ [F#m]hãi tôi bỏ lỡ [Bm]chính đời mình.
Nếu cả đời [Bm]không rực rỡ thì sao? Liệu có ai [F#m]nhớ đến tôi ngày nào
Hay là do tôi [G]tàng hình trong đám [A]đông những ngôi sao không [D]tên giữa trời trống rỗng?
Nếu ước mơ [Bm]không chạm tới đỉnh cao thì trái tim [F#m]này còn lại gì đâu
Tôi chỉ [Em]sợ một điều rất [A]đau sống hết [F#m]đời mà chưa từng cháy lên lần [Bm]nào