Đi qua miền đồng [A] thảo
Nắng trải vàng lối [A] quê
Gió nâng mùi cỏ [Bm] mật
Mây trắng lơ lững [A] về.
Đi qua miền đồng [A] thảo
Thấy cánh cò chao [A] nghiêng
Thấy dòng sông lấp [E] lánh
Chở nắng về miền [A] xa.
Đi qua miền hoa [Bm] dại
Gặp em giữa cánh [A] đồng
Nón nghiêng che nửa [E] mặt
Em thẹn thùng như [A] hoa.
Bàn tay em hái [D] nắng
Gom đầy trong giỏ [A] hoa
Nụ cười bay trong [E] gió
Trong trẻo và hồn [A] nhiên.
Gió đồng lay tà [D] áo
Hương đồng thơm tóc [A] mây
Chiều nghiêng trên bờ [E] cỏ
Cho lòng ai thiết [A] tha.
Đi qua miền đồng [A] thảo
Nghe đất trời mênh [A] mang
Nghe tình quê đằm [E] thắm
Thấm vào từng bước [A] chân.
Đi qua mãi đi [E] qua
Qua phố xá đông [A] người
Vẫn mang miền đồng [E] thảo
Xanh mãi giữa lòng [A] tôi.