Tone [C]
[F]Cứ yên lặng mà giấu trong lòng chúng [C]ta
Cứ như chưa từng [F]nhớ ra mình chẳng muốn như người thứ [C]ba
Nhớ ra đi nào [F]em, nhiều khi đau nhiều khi không còn mong lời nói bên [C]tai
Như đã luôn từng [F]mong từ anh ta một câu vỗ về em, anh biết thế [C]mà
Vì màn đêm sẽ [F]kéo em vào nỗi [Am]lo cần một người ôm [F]lấy, đâu cần lý [Dm]do?
Vì trời làm rơi [F]nắng trên làn tóc [Am]xanh
Cần một người ở [F]đó giống như là anh [Dm]gối đôi môi mỏng manh lên tóc [F]người [Am]
[F]Nếu ta mong một mai bên cạnh có [C]nhau (Cần điều gì nhiều hơn thế, người cần điều gì?)
Hãy nhớ ra mình [F]chẳng hơn thua gì những con người đến [C]sau (Mình chẳng thể gần hơn thế, mình chẳng thể)
Nhớ ra đi nào, [F]em thật không may chỉ mong cho một ngày người ấy đổi [C]thay (Có lẽ ngày ấy quá xa)
Em thứ tha nhiều [F]nhưng thật không may ngoài kia bao điều hay, anh biết thế [C]mà
Vì màn đêm sẽ [F]kéo em vào nỗi [Am]lo cần một người ôm [F]lấy, đâu cần lý [Dm]do?
Vì trời làm rơi [F]nắng trên làn tóc [Am]xanh
Cần một người ở [F]đó giống như là anh [Dm]Gối đôi môi này (Gối đôi môi này) [Am]
(Vì màn đêm sẽ [F]kéo em vào nỗi [Am]lo) (Cần một người ôm [F]lấy, đâu cần lý [Dm]do?)
(Vì trời làm rơi [F]nắng trên làn tóc [Am]xanh) (Cần một người ở [F]đó giống như là anh)
(Để [Dm]gối đôi môi này)
Và để màn đêm không [F]khiến trong lòng bất [Am]an (Bất an)
Để từng cơn mơ [F]sẽ chẳng còn dở [Dm]dang (Chẳng còn)
Vì chẳng còn như [F]trước, hay người đã [Am]quên?
Rằng cạnh em còn [F]có một người ở bên (Có một người ở bên)
[Dm]Có một người ở bên ngay lúc [F]này (Có một người) [Am] [F] [Dm] [F] [Am]
([F]Có một người ở bên) [Dm] [F] [Am] [F] [Dm] [C]