Capo 4
[Em]Mong manh cánh hoa rơi Con đường anh [Bm]tới cũng lắm chơi vơi
Anh [C]đứng giữa nơi đất trời anh [Bm]chờ, mưa tới
Dòng người [Em]đang từ xa đến nơi thuyền hoa [A7]ai như ý ngõ lời
Em [Bm]mặc áo mới vén cánh châu rèm để [Em]người ta xem
[Em]Mong manh vẽ tơ trời tơ trời thì [Bm]làm sao anh với tới
[Am]Buông lơi buông câu [D]hát đứt cung [G]sầu vơi
Anh [Am]nghĩ chắc là ý trời nhưng [Bm]buồn lắm người [Em]ơi
[Am]Sầu mỗi ngày càng [Bm]sâu hoa lạc [Em]về đâu
Lụa là [C]gấm vóc tô lên dung nhan để em [Bm]bên cạnh ai nồng nàn
Rồi [Am]họa bức tranh có [D]nàng tim anh vỡ [G]tan
Vốn dĩ hoa [C]nở, hoa thắm, hoa tàn vốn dĩ cay [Bm]đắng, cuộc đời trái [Em]ngang
Để [Am]cánh hoa anh nở [Bm]vội, nở màu đơn [Em]côi
Nhành hoa, chiếc [C]lá sao bằng ngọc ngà của người [Bm]ta ,trao em hôm qua
Thuyền về [D]bến lạ người [Bm]ta cho em tất [Em]cả