[C]Khi hoàng hôn hắt hiu từng [F]vệt mong manh
[C]Khi dòng xe nối đuôi nhau trôi [F]qua thật nhanh
[C]Khi bàn tay vốn thân quen chẳng [F]còn nơi đây
Là [Dm7]lúc nỗi [G]nhớ ùa [C]về
2. [C]Khi tình yêu bỗng nhiên chẳng [F]dành cho anh
[C]Khi lời hứa với em sao [F]quên thật nhanh
[Dm7]Khi nụ hôn đánh rơi từng nhịp yêu [Em]thương [E7]
Là lúc kết [Am]thúc thật rồi kỷ [Am7/G]niệm có nhau một [F]thời
Là [Dm7]lúc anh phải đoán [Em]xem từng ngày không [F]em, rồi sẽ ra [G]sao?
ĐK:
Đôi khi nhầm một chuyến [F]xe, lại [G]đưa chúng ta về [Am]nơi muốn đến
Nhưng [Am7/G]em lại chẳng muốn [F]quay về, về [G]nơi chúng ta dừng [C]lại
Anh [C7]gom từng vệt nắng [F]cuối trời để [G]thắp sáng hy vọng rằng [Em]em sẽ trở [Am]về
Chờ [Dm7]đợi có đáng sợ chỉ [G]là anh không biết chờ đến bao [C]giờ?
* Chờ [Dm]đợi đâu đáng sợ
Chờ [F]đợi có đáng sợ
Hỡi [G]em