Tone [E]
Intro:
[Amaj7] [G#m7] [F#m7] [E]
[Amaj7] [G#m7] [F#m7] [E]
Ver 1:
Khi anh chẳng thể [Amaj7] tin giữa cuộc đời trăm phương ngàn lối
Những tháng ngày cùng [G#m7] em, giờ chỉ còn anh trong làn khói
Quán quen từng [F#m7] ngồi, nhẹ bước đôi chân qua
Bao tiếng cười thuở [E] ấy thay bằng những nốt buồn ngân nga
Chút bài nhạc [Amaj7] xưa lại khiến giọt sương chảy qua mắt
Em từng hỏi [G#m7] anh: Khoảng cách thế nào là xa nhất ?
Ngước lên bầu [F#m7] trời, ngắm nhìn thật lâu
Khi cả hai trái tim gần [E] kề nhưng chẳng còn muốn gặp mặt nhau
Yêu đến đậm [Amaj7] sâu rồi đi càng khiến ta nặng đầu
Tiếng lòng quặn [G#m7] đau, vẫn một mình giữa đêm gặm sầu
Uống dốc cạn chén [F#m7] tình dưới trời gió mát trăng thanh
Liệu ai còn nhớ đến [E] mình, chợt một ngày bỗng ghé thăm anh
Tâm hồn thả [Amaj7] trôi, nhưng sao nỗi sầu này chả vơi ?
Anh ước mình được dắt [G#m7] em qua nốt quãng xuân thì lả lơi
Cho đến sau này [F#m7] già, tiếng lũ trẻ trông mong đầy quà
Có cả thêm bình [E] trà, nắng vàng giữa đồi hoa
Em vẫn đẹp vóc dáng hài [Amaj7] hòa
Hook:
Từ một câu [Amaj7] nói, vết nứt theo sau
Khoảng trời của em [G#m7] sẽ lại chỉ còn mỗi em
Liệu có [F#m7] phải trăm năm chiếu sáng màn đêm
Ánh trăng [E7] cũng lẻ loi như thế ?
[Amaj7] Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó
Lại [G#m7] gói ghém hương hoa rồi nằm kề bên gió
Em đã [F#m7] thấy ánh sáng đêm, ở phía bên kia bầu [E7] trời
Ver 2:
Đêm tĩnh [Amaj7] lặng, anh giam mình vào giai điệu cuối
Nơi phố [G#m7] xưa mà ta từng qua, giờ gặp chẳng ai chịu nói
Anh tưởng [F#m7] chừng bầu trời chỉ vừa mới tách hôm qua
Lời chia [E] tay em buông vội vã, anh có thể hiểu một cách nôm na
Ngỡ ngủ [Amaj7] vùi vĩnh viễn, với ngày tháng không em
Thoảng vào [G#m7] đêm nghẹn ngào, là hình dáng trông quen
Quanh quẩn [F#m7] tìm thanh âm, trong màn sương lay lắt
Chợt tỉnh [E] giấc mộng mị, là ánh trăng sáng trong đêm
Chốn phồn [Amaj7] hoa hay màn đêm dưới hiên nhà ?
Là góc tường cũ [G#m7] kỹ hay là vũ trụ thiên hà ?
Vẫn lẻ loi một [F#m7] mình nhìn trăng ngả vào ao xanh
Có lẽ duyên tình cách [E] biệt, sinh ra dành gửi trao anh
Đến khi nào giọt sầu [Amaj7] kia sẽ ngừng vương trên khóe mắt ?
Giây phút khờ [G#m7] dại cũng chẳng gửi vào những bài thơ
Đó sẽ là [F#m7] lúc anh cảm thấy mạnh mẽ nhất
Để niềm hạnh [E] phúc không làm cho anh phải mãi mơ
Hook:
Từ một câu [Amaj7] nói, vết nứt theo sau
Khoảng trời của em [G#m7] sẽ lại chỉ còn mỗi em
Liệu có [F#m7] phải trăm năm chiếu sáng màn đêm
Ánh trăng [E7] cũng lẻ loi như thế ?
[Amaj7] Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó
Lại [G#m7] gói ghém hương hoa rồi nằm kề bên gió
Em đã [F#m7] thấy ánh sáng đêm, ở phía bên kia bầu [E7] trời
Coda:
[Amaj7] Anh, em và giọt sương mai
Tình yêu cứ [G#m7] thế đọng lại rồi cũng nguôi ngoai
Xin hãy [F#m7] giữ ánh sáng trong tim đến mãi sau [E7] này
[Amaj7] Hương thảo mộc dù chơi vơi
Sẽ tìm thấy [G#m7] nơi gió lớn để mà rong chơi
Một vệt sáng [F#m7] lên trong đêm, là ký ức dịu [E7] êm
[Amaj7] [G#m7] [F#m7] [E]
[Amaj7] [G#m7] [F#m7] [E]
Hiển thị bình luận