Quang Hà : Dm (T-47)
[Dm]Ai rồi cũng sẽ khác theo tháng [G]năm dần trôi
[Bb]Yêu đến mấy cũng [C]buông khi người [Dm]ta thay lòng
Tin vào cả thế giới đến lúc [G]anh nhận ra
[Bb] Bao câu hứa năm [C] xưa tan vào [Dm] mưa.
[Dm]Trong lòng anh vẫn thế vẫn của [G]em ngày xưa
[Bb]Nhưng em đã quên [C]anh quên nụ [Dm]hôn ban đầu
Bao chặng đường gian khó ta đã [G]qua cùng nhau
[Bb] Sao em nói chia [C] tay cho lòng [Dm] đau.
ĐK:
Rồi [Dm] cũng đến lúc mình [C] buông tay nhau
Hạnh [Am] phúc kết thúc chỉ một [Dm] màu đen tối
Rồi [Bb] nước mắt đã chạm [C] đôi môi anh
Lệ chia [Am] ly tiếc nuối cho những [Dm] gì.
Ngày [Dm] tháng có lẽ sẽ [C] quên nhau thôi
Người [Am] chắc có lẽ không nặng [Dm] lòng như tôi
Vậy [Bb] thôi tôi đi tìm [C] quên nơi xa
Tìm cách [Am] xóa đi dĩ vãng chưa phai [Dm] nhòa.
Hiển thị bình luận