Phương Anh: Am
Theo dấu hài người về [Am]xa đi khi quê hương thù [C]hằn
[D]Đêm trông mặt [Am]trời, từng mặt trời rơi sáng ven [C]đô.
Ngồi biên [G]thư gửi anh chốn [F] đó
Lạnh đêm [C]nay rằng không phải [F]lạnh vì [Esus4]gió[E]
Thư đến từng nẻo người [Am]qua văn non đôi khi vụng [C]về
[D]Khi chưa được [Am]về đọc thư tình anh nhớ tôi [C]nghe
Đường anh [G] đi vì yêu đất [F] sống
Đường ta [C]đi còn trông ngóng [F]mãi không [Am]ngừng.
ĐK:
Đời nhiều mơ nên vẫn [C] mơ
Khoảng cách đâu [Am]xa tầm [D]tay đợi [Am]chờ
[G]Cho nên trót [F]đã một [Em]lần ta biết [F]ta
Tuy muộn [Am] màng [D] nhưng mặn [Am] nồng.
Ta bước chậm vào đường [Am]yêu nên chỉ ưu tư thật[C] nhiều
[D]Đôi khi hỏi [Am]lòng chuyện lâu dài yêu có vui[C] không
Mình cho [G] nhau thời gian trắng [F] đó
Buồn hay [C]vui đời xui bất [F]chợt đâu [Am]ngờ
Hiển thị bình luận