1. Bước nặng nề [C] qua thềm nhà [Am] vắng vương xác [G] hoa [G7]
Khi nắng chiều [C] nghiêng ghé bên [Dm] vai ướp vào [C] má [G7]
Lách cỏ vườn [C] xưa tìm lại [Em] chỗ [A7] ta vẫn [Dm] đùa
Ngắt hoa anh [F] cười, nhưng em [G7] trách rồi lệ [C] ứa [G7]
2. Gió dào dạt [C] thưa rằng một [Am] sớm trên bến [C] sông
Em xuống thuyền [Em] hoa, pháo vang [Dm] đưa lướt ngược [C] sóng [G7]
Ước nguyện chìm [C] sâu từ ngày [Em] ấy [A7] xuân úa [Dm] mầu
Bến duyên giang [F] đầu nơi chôn [G7] kín một niềm [C] đau [C7]
ĐK: Chiều nhạt [F] nắng, nhắc anh lời [C] em
Nói khi lời [Em] trăng, dưới khung trời [Dm] êm
[C] Nếu mà ngày mai giàn hoa [Em] tím kia héo [G] gầy
Rồi đời [F] ta vỡ tan làm [C] đôi
Mắt ta càng [Em] xa cách nhau ngàn [Am] đời
Thì [C] cứ nhìn vừng trăng mà thôi [Em] trách duyên lỡ [Dm] làng [G7]
3. Có phải vì [C] anh bềnh bồng [Am] mãi trong gió [G] sương [G7]
Trong lúc đời [C] em dưới hiên [Dm] tranh khói lạc [C] hướng [G7]
Rã rời chờ [C] anh, tình rạn [Em] nứt, [A7] xuân nát [Dm] nhầu
Bến duyên giang [F] đầu nay che [G] kín một niềm [C] đau
Hiển thị bình luận