Bao năm [Am]qua tôi khoác trên mình màu áo [Dm]trắng
Theo ước [G]mong của mẹ thuở ngày [C]xưa
Mang sứ [Am]mệnh giúp bệnh [Em]nhân được [Am]sống
Sớm tối lặng [Em]thầm nào ngại nắng [Am]mưa.
Tôi quen lệ tràn mi nhìn bao người ra [Dm]đi không thể cứu
Quen bước chân người [G]già run như trẻ tập [C]đi
Tim tôi đau [Am]nhói khi ai đó chia ly vĩnh biệt
Vờ òa niềm [E7]vui lúc người bệnh vượt qua hết hiểm [Am]nguy.
Rồi một lần tôi đang cứu người trong đêm thức [Dm]trắng…
Thì mẹ [Am]tôi trên giường [G]bệnh lặng lẽ xuôi [C]tay
Tim tôi vỡ [Dm]nát giữa nỗi đau mất [E7]mẹ
Tôi đã cứu bao [G]người sao tôi không cứu mẹ tôi [C]đây?
Mẹ ra [Am]đi mẹ [Dm]muốn chào con lần cuối
Nhưng mẹ [G]ơi con lại ở xa [C]xôi!
Tôi chết [Am]lặng nén đau [E7]thương gửi vào hương [Am]khói
Dẫu biết mẹ không trách [E]tôi vì theo lời mẹ, tôi phải cứu [Am]người.
Lương y luôn giữ mãi trong lòng niềm tin [Dm]sáng
Như trái [G]tim của mẹ mách bảo [C]tôi
Mang trách [Am]nhiệm giúp bệnh [Em]nhân được [Am]khỏi
Sóng gió cuộc [Em]đời đừng ngại chớ [Am]lui!
Tôi yêu nghề của tôi vì bao người luôn [Dm]trông mong được sống
Quen bước chân vội [G]vàng theo ca bệnh mà [C]đi
Tim tôi vui [Am]sướng khi ai đó qua cơn nguy kịch
Sáng ngời niềm [E7]tin giúp người bệnh khỏe vui hết hiểm [Am]nguy.
Coda:
Cuộc đời [Dm]ơi hãy cho [G]tôi niềm tin yêu mà [Dm]sống!
Để cứu người gian khó có nề [C]chi?
Hãy cho [E7]tôi tình yêu thương vô bờ [Am]bến
Để vững [E]tin… làm từ mẫu… lương [Am]y…