VẮNG BÓNG NGƯỜI TÌNH
Trời [Am] mưa làm héo tâm can [Am] từng chuỗi ngày sầu lẻ [Am]loi
Trao dâng chất [Am] ngất
Bao nhiêu nhớ [Dm] thương lệ thấm lòng tái [G] tê
Sợi chờ ai [Em] giữ, sợi thương một [Em] mình.
Nhiều [Am] khi càng cố quên [Am] đi là trong lòng càng buồn [Am] hiu
Biệt ly trống [Am] vắng
Mang bao đắng [Dm] cay đời đã tình nghĩ [G] suy
Mơ vui dĩ [Em] vãng đường yêu tan [Am] phai.
ĐK
Đôi mắt hoen [Am] mi cho mưa lấp [Am] đầy
Tàn đêm xơ [C] xác những giọt [C] mưa
Xé tâm hồn [Dm] ta còn bao tiếc [Em] nhớ
Đưa tiễn chân người [Em] đi mưa thấm vai [Am] gầy.
Tựa [Am] như một giấc chiêm [Am] bao mà không thể đành lòng [Am] quên
Từng đêm xa [Am] vắng
Cho mưa hắt [Dm] hiu nồng thắm dần đắng [G] cay
Đường tình bạc [Em] bẽo đường yêu hẩm [Am] hiu.