1. Một [D] thoáng biên giới đèo [Em] cao,
Rừng núi vực [D] sâu, mây xuống lượn [Bm] quanh.
Ngọn [G] thác, gọi tên Bản [Bm] Giốc
Thác chia đôi [Em] bờ, nơi miền biên [A] viễn
Hồn thiêng núi [D] sông.
ĐK: [Dm]
Chiều [Dm] về miền biên [F] giới, nắng buông mành [Dm] tơ.
Tiền [A] đồn, mờ xa [Dm] mờ, khuất trong màn [A] sương.
Người [F] lính, đứng nơi [Gm] đây, chốt ngày [Dm] đêm.
Lặng [Gm] lẽ, ngắm sao [A7] khuya, giữ yên [Dm] bình. [D]
2. Đằm [D] thắm hương sắc miền [Em] cao,
Gùi nắng về [D] nương, em gái cười [Bm] duyên.
Khèn [G] láy, dặt dìu trong [Bm] gió,
Khói lam vương [Em] chiều, mang tình biên [A] giới,
Ngàn năm nước [D] non.