Lời bài hát ĐỪNG CỐ NỞ HOA TRÊN ĐÁ
Em từng[G] ngây thơ nghĩ rằng…
Tình yêu[C] đủ sâu
[F]Thì mùa đông nào rồi cũng hóa[E] xuân…
Nên em [Am]đem những tháng năm đẹp nhất
Ngồi vá một linh hồn đầy[Dm] vết nứt
Bằng[E7] đôi tay rớm máu [Am]của mình…
Em đứng chắn gió cho họ
Như một[Dm] cái cây nghiêng hết về phía bão
Đến[E7] lúc nhìn lại
Mới hay rễ mình đã mục [Am]từ lâu…
Có những người
Xin lỗi như mưa rơi[Dm] cuối chiều
Nghe[G] rất buồn…
Rồi tan rất nhanh [C]sau đó…
[Am]Còn em…
Mỗi lần tha[Dm] thứ
Là một lần[E7] đánh rơi thêm một mảnh tim[Am] mình…
Em cứ tưởng mình yêu họ…
Nhưng không…
Em chỉ yêu[Dm] phiên bản dịu dàng
Mà em đã[G] tự vẽ lên
Bằng nước mắt và [C]hy vọng…
Anh[Am] à…
Hoa dại có thể mọc trên[Dm] vách núi
Nhưng không thể[E7] nở
Trên một vùng đất chưa từng muốn [Am]hồi sinh…
Người không muốn đổi thay
Thì em có yêu đến bạc đầu
Cũng chỉ [Dm]như mang nước đổ vào sa mạc
Càng[E7] cho đi…
Càng[Am] khô cạn…
Rồi một ngày em hiểu
Trưởng thành không
phải cố giữ một người[Dm] ở lại
Mà là biết dừng[E7] tay
Trước khi chính mình tan ra như [Am]cát bụi…
Nếu không thể hòa hợp
Thì hoặc là em phải học
cách sống cùng [Dm]cơn mưa của họ
Hoặc đủ [G]can đảm
Để bước ra khỏi bầu trời[C] ấy…
[Am]Vì có những người…
Không thuộc về tổn thương[Dm] của em
Cũng chẳng thuộc về [G]bình yên của em…
Có những cuộc tình
Càng níu [E]giữ
Càng làm mình héo[Am] úa…
Và điều đau nhất trên[Am] đời
Không phải là mất đi một ai[Dm] đó…
Mà là nhìn [G]chính mình
Lặng lẽ tàn phai [C]từng ngày
Trong lúc[E] cố làm một bông[Am] hoa…
Nở trên đá…
[Am]Ừ…
Có những người
[Dm]Mình buông tay không phải[E] vì hết [Am]yêu…
Mà vì…
Đã đến lúc phải[E] học cách
thương lấy[Am] chính mình…