Nhấn Enter để xem tất cả
Để cảm ơn đến các bạn đã đóng góp và ủng hộ cho Hợp Âm Chuẩn trong thời gian qua, ban quản trị xin gửi tặng một món quà nhỏ cho 10 thành viên có đóng góp nhiều nhất. Click để xem chi tiết chương trình Tri Ân Thành Viên Lần 2.
7 người đang yêu cầu bài này
Các yêu cầu bài hát không được đăng sau 2 tuần sẽ tự động đóng.
Lời bài hát Luyến
NHA 
Xuân chạy, Hạ đi, Thu dừng, Đông lùi lại 
Một, hai, ba và cũng đã bốn năm chẳng ai quay lại. 
Nơi đây chàng trai vẫn chờ, cô gái kia vẫn không về đến 
Bỏ lỡ chuyện tình để làm chàng khờ, vẫn muốn giữ nguyên mọi thứ kể cả cái Tên. 
Dáng hình em của ngày nào, tôi giữ thật kỹ nơi gọi Kỷ niệm 
“Anh chẳng còn muốn nhớ nữa” Chỉ là câu nói ngụy biện 
Vẫn mãi vô định, biết lạc về đâu giữa dòng người bước vội 
Là em, và chính là em, giữa con phố đó sao nhìn thấy tôi 
Người là tia nắng của ban mai rọi tôi tỉnh giấc u buồn 
Thách thức chân tình thế thái có dám bên người rồi thử buông 
Là nó, chính cảm giác đó, chỉ một và một khiến tôi rung động 
Chẳng ai khác nữa, ta tự say đắm như chết một ít trong long 
Ngày hoàng hôn rực lửa, ta yêu nhau quấn quyết chẳng rời 
Ngày quỷ dữ xám xậm, anh ôm lại bình yên có em trong đời 
Rồi tay đan vào tay, buồn vui đất trời nguyện hòa vào chung 
Sao em rẻ đôi màu xanh lấy đi nước mắt chẳng hẹn ngày trùng phùng 
Giấc mơ nào chẳng hồi kết, nhưng nó đã nào bắt đầu 
Tay trái chắp vào tay phải: “Trời ơi đừng bắt con đợi lâu” 
Ta hứa mang tổn thương của quá khứ chôn cất góc trụ 
Khóa lại 1 chương cho 1 mở đầu nhưng anh lại không đi cùng 
MDr 
Quá khứ bồng bột lắm phải không em 
Điều gì khiến e cân đo đong đếm 
Giờ hoài niệm anh cất giữ trong tim 
Khói mờ nhân ảnh em về trong đêm 
Góc phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ 
Chẳng còn chút vị động ngày đầu ta đã 
Từ lúc em đi cuộc đời anh sa ngã 
Ngóng chờ em về như cây chết chờ ra hoa 
Anh cũng chẳng nhớ tại sao và lúc nào , anh lại một lòng đêm nhung nhớ tâm chẳng rời 
Phút giây nào đó tim anh ngừng đập , tâm trí mông lung thả mình trôi giữa một khoảng trời 
Em à , chẳng có bình yên nào dành cho anh cả 
Đất cát là anh , em mang sắc đẹp cánh đồng hoa 
Em tỏa sắc hương thả mình cùng làn gió chiều 
Tự tình anh viết giờ lại thấy càng khó feel 
Em đành mặc anh một mình bơ vơ , trơ trội giữa dòng người 
Bắt ép anh cười không được yếu đuối nhưng xin lỗi anh không vui 
Mặc cảm anh to lớn nên chẳng một lòng dám yêu thêm 
Chắc gì tìm được nửa kia họ chẳng trách anh yêu kém 
Anh cũng đã suy nghĩ và thao thức bao nhiêu đêm 
Cảm thấy nhói buốt ở lồng ngực vì tim mình yếu mềm 
Chẳng đường tình nào không có gian truân 
Vùng trời cô độc đó là nơi anh đang đứng 
Bóng dáng ngày nào là thứ a mang đựng 
Khác đường khác hướng cả giấc mơ cũng chẳng còn mang chung 
Anh vác nổi buồn trên vai ngày này tháng nọ loanh quanh phòng trống 
Một phần trách nhiềm không thể chối bỏ nên vẫn cứ canh cánh trong lòng 
Ngay tại lúc này tâm trí lại muốn ghé thăm kỉ niệm 
Lỡ lạc suy nghĩ vào khoảnh khắc đó nhưng đôi chân lại chẳng còn đi tìm 
Em huy hoại rồi vứt tim anh lăn lóc một góc thật đẹp 
Kể cả nụ hôn cuối cùng có lạnh như bằng , anh vẫn cảm thấy thật đẹp 
Chẳng tuổi trẻ nào muốn cạnh nhau hết đời 
Nợ nhau cũng đã trả đủ , anh xin kết lời 
 
NHA 
Anh bước qua thật nhiều hành trình 
Bước qua thật nhiều nỗi đau không thù hình 
Bước qua giữa đôi dòng người chỉ một mình 
Và bước qua quá khứ để bước đến tình mình 
Anh đem trái tim tinh khiết nồng nàn ngây dại trao em dù chẳng đòi trả 
Nhưng cuộc hành trình đi được một nữa chợt nhận ra em hiện thân của dối trá 
Lấy tay đè chặt nhưng sao nó vẫn rơi 
Mới mẻ nào nữa mà phải hoài chờ đợi 
Còn gì ở lại ngoài sương mai đất trời 
Có đau có khổ ngã quỵ đứng lên mới là đời 
Có một chàng trai trao em sinh mạng rồi gục đỗ 
Chờ đợi một người con gái ta yêu dù thành mục gỗ 
Chỉ là anh không phải người đàn ông cuối đời em 
 
Đêm nay chơi vơi, anh ôm bóng tối thả vài giọt buồn 
Mi em đỏ hoen, có phải hai người đã buông 
tình cờ là lúc ta nghĩ về nhau ở nhịp nào đó 
Rồi Ngại ngùng tim có khe hở nhớ chút về nhau sau đó lại thôi 
Đường tình này không chạy vì một ai khác 
Con tim này vô thức mu mê củng chưa hẳn là sai 
Sao ta trăn trở đêm dài, lo liệu sợ sệt ngày mai 
Em đang suy nghĩ điều gì mà sao không thể ở lại 

THẢO LUẬN