1. Rồi có một [Em]ngày, anh về nơi xa [G]vắng. Khu phố [D]buồn xa dấu bước chân [Em]anh. Ngày tiễ
1. Phố [Em]vắng chiều mưa [Em]bay. Bâng khuâng đầy nỗi [C]nhớ. Nhìn lá me bay [B7]bay, vương [D7]v
[C]Lặng nơi [C]đây tuyến đầu chống [Am]dịch. Gió lạnh đêm [Em]về thổi [C]buốt vào [Am]tim. Hồi còi
1. Lặng lẽ bên [Am] bờ đại dương xanh [Am] ngát. Dốc Lết sóng [Dm] tình ru mãi ngàn [C] năm [Am].
1. [Am]Ngồi nhìn mây [Am]bay về nơi cuối [Am]trời. Nghìn trùng xa [Dm]khơi, mây [G7]bay hoài ngàn
1. [Dm]Tôi đã đi [C]qua miền thời [Dm]gian. Với cuộc [Bb]đời gian nan vất [F]vả. [C]Vẫn chưa hiểu
1. Có những [Am]chiều, thả hồn đi khắp núi non [Dm]ха. Tìm trong cỏ [G7]dại chút hương [C]hoa. Về
1. [Bm]Đêm đã xuống kia [Em]rồi. [A]Không gian giờ lặng [D]yên. [Bm]Chỉ tình ta lên [Em]ngôi. [
1. Mùa Phật [Am]Đản muôn vạn lòng quy [Am]kính. Tin hân [Dm]hoan loan trải khắp trần [Am]gian. Cả
1. Em đã trao [A]anh nụ hôn đầu [A]tiên. Như tia nắng [F#]ấm len qua hồn [Bm]anh. Em đã [A]đến tro