[Em]Có phải em về trên bến [Em]xưa. Mình anh đứng [Am]đợi giữa chiều [Em]mưa. Bước chân rơi [G]nh
1. Lặng lẽ bên [Am] bờ đại dương xanh [Am] ngát. Dốc Lết sóng [Dm] tình ru mãi ngàn [C] năm [Am].
1. [Em]Mỗi khi đi [Em]lại con đường [Em]cũ. Nhớ lắm hàng [Am]me xanh ướt [Em]mi. Nhớ mái tóc [B]bồ
1. Gửi về [Am]em Sài Gòn bao yêu [Am]dấu. Một chút [E7]tình nồng ấm thuở còn [Am]thơ. Thuở đến [Dm
1. [Cm] Tàu anh ra [Fm] khơi đến miền biển [Cm] đảo. Con [Cm] tàu bồng [Ab] bềnh lướt sóng trùng [F
1. [Am]Chiều tàn [E]thu sao nghe lòng lạnh [Am]giá. Có phải mùa [E7]đông đã trở [Am]về. Nhớ làm [
1. Phố [Em]vắng chiều mưa [Em]bay. Bâng khuâng đầy nỗi [C]nhớ. Nhìn lá me bay [B7]bay, vương [D7]v
1. [Dm]Tôi đã đi [C]qua miền thời [Dm]gian. Với cuộc [Bb]đời gian nan vất [F]vả. [C]Vẫn chưa hiểu
1. Mời bạn [Dm]về, về thăm quê [F]tôi. Nơi có dòng [Gm]sông nước [Am]chảy hiền [Dm]hòa. Nơi có đồn
1. [Am]Ngồi nhìn mây [Am]bay về nơi cuối [Am]trời. Nghìn trùng xa [Dm]khơi, mây [G7]bay hoài ngàn