1. Thuở ấy còn [Cm]yêu chúng ta như hình với [Cm]bóng Tà áo thu [Bb]bay trong những chiều ta cuối [
1. Níu đôi chân ở [Em]lại đường quen lạc lõng mối sầu Hết yêu cũng từ độ [Bm]ấy lòng buồn dậy sóng
VẮNG EM Hoàng hôn tắt nắng nhuộm tím chân [Am] trời [G] Chiều như phai dấu nguyện ước lạc [Em] tr
CÓ BIẾT ĐÂU NGƯỜI ĐỜI 1. Nếu có chăng là [Dm] gió trọn kiếp nhân sinh [Gm] gầy Hương đời muôn sỏi
Có thế [Em]nào cũng xa cách Giữ được [Am]đâu dẫu bao [D]lâu có thâm [C]sâu Thì rồi vẫn [Bm]vậy hỡ
1. [Dm]Cớ sao thẫn thờ tâm [Dm]tư đọa đày chôn [C]giấu Cứ cô [Dm]liêu một mình hoài luôn day dứt M
1. Đêm nay trăng [Am]tàn từng mãnh vỡ rụng [Am]rơi Sương khuya u [Am]sầu giọt như thêm nhớ thêm [Am
1. Cách xa [Am]rồi đường đời hai lối [Am]đi Từ sâu trong cõi [Am]lòng là muộn phiền vương nắng [Dm]
CÓ NÊN GIỮ LẠI KHÔNG 1. Khoảng cách dần [Dm] xa Dẫu biết chẳng [F] thể đi cùng nhau được nữa [Dm
EM ĐỪNG ĐẾN Em đừng [Am] đến hỡi em đừng [Am] đến Chỉ trong vài [C] giờ cũng rời [Dm] xa Chỉ tro