Capo 4
1. Em lại soi [Em]em, trong chiếc gương [Am]đời
Để hỏi bóng [D]là người có còn [G]yêu
Bóng mỉm [C]cười, rồi nói hỏi quá [Am]nhiều !
Vì ngang [B7]trái, là điều không tránh [B7]khỏi
2. Gương soi lại bóng [Em]em, trong đêm [Am]tối
Bóng tối [D]nào, tiếp nối với thời [G]gian
Từng đêm [Am]về, thêm từng nỗi cô [Bsus4]đơn
Nghìn trùng vấn [B7]vương, than van thân [Em]phận
Chorus :
Tình bỏ ta [Em]đi, gương [E7]nào ân [Am]hận
Cứ miệt mài [D]soi bóng, ta trong [D]gương
Gương nào [D]biết, nào có tiếc [G]thương
Vì tất [C]cả vô thường, trong chiếc [C]bóng
Chiều hôm [Am]nay, em nhìn mình trong [B7]bóng
Tìm được [B7]gì, ngoài khoảng trống thời [Em]gian
Cơn đau [Em]về, nhìn bóng nghĩ miên [Am]man
Tỉnh giấc [Am]mộng, lệ [B7]tuôn tràn bờ [Em]mi
(Để kết)
Nhìn [Am]gương, em tìm được [B7]gì
Dáng em còn [B7]đó, người đi biền [Em]biệt
Hiển thị bình luận