Capo 2
Tone [Dm]
[A#]Cất tiếng hát bên trong cõi [Am]lòng từ lâu tan nát
[Gm]Anh cho rằng [C]mỗi nỗi đau đều [F]từ hôm đó.
Từng có thời [A#]gian phải nếm vị [A#m]mặn nước mắt [Am]muốn qua sai lầm thì [D7]trả giá đắt.
[Gm]Anh mong sau tất [Am]cả mình có thể [Dm]quên được người.
Mỗi khi [A#]trời trập trùng mưa rơi lại thấy [Am]nhớ người.
Với tay [Gm]ôm trọn giọt vỡ [C]tan, là mưa [F]hay nước mắt?
Thắt tim [A#]ôm chuyện buồn năm xưa tưởng đâu chỉ [Am]vừa mới [D7]đây.
Anh [Gm]ước mưa đừng ướt [Am]đẫm, thảm thương [Dm]như lúc này.
Dòng đời [A#]trôi, trong khoảng tối yên [Am]bình
Tình mình chỉ thế [Gm]thôi chỉ còn nỗi [C]hoang mang với ngàn [F]hỏi chấm.
Chầm chậm tuôn [A#]rơi [E7]mưa lặng thầm gieo [Am]nhớ nhung khắp nơi [D7]căn phòng...
[Gm]Nơi anh có em [A7]ấm êm.
Anh [A#]như con thuyền không bến [Am]đợi.
Sóng xô anh dạt [Gm]bờ, anh ngước mắt [C]lên bầu [F]trời.
Ngỡ như khách không [A#]mời [A#m]lỗi do anh đã [Am]phiền đời [D7]em.
Về [Gm]giống như ngày ấy [Am]thôi tiếng [Dm]yêu xin giấu sau bờ môi.
Ver2:
[A#]Sao em đến? Đến làm gì rồi [Am]đi? Sao em vội đi?
Bỏ quên những hoài [Gm]nghi lại nơi ấy [C]qua rồi còn thấy [F]đau.
Cố để lại đằng [A#]sau chuyện của quá khứ. Bao nhiêu [Am]lâu mà anh vẫn [D7]cứ tìm.
[Gm]Tìm lại người rất [Am]xinh, thường cười với [Dm]anh.
Một đoạn [A#]đời yêu đương bên nhau sớm tối. Những môi [Am]hôn diệu kỳ thuở ấy
Tan theo [Gm]mưa ngày thu vụn [C]vỡ rã nát cả [F]hai chúng ta đâu ngờ.
Anh ngây [A#]thơ dẫu biết tất cả đã phai mờ [Am]nhưng vẫn mong chờ [D7]người.
Sợ [Gm]rằng chỉ còn mình [Am]anh muốn trở về [Dm]thôi.
Hiển thị bình luận