1. [Am]Tôi đưa em sang [Am]sông, chiều [Am]xưa mưa rơi âm [E7]thầm.
Để [E7]thấm ướt chiếc áo [Am]xanh và [F]đẫm ướt mái tóc [E7]em.
[A7]Nếu xưa trời không [Dm]mưa, đường [G]vắng đâu cần tôi [C]đưa.
Chẳng [F]lẽ chung một lối [E7]về, mà [Am]nỡ quay mặt bước [E7]đi.
2. [Am]Tôi đưa em sang [Am]sông, bàn [Am]tay nâng niu ân [E7]cần.
Sợ [E7]bến đất lấm gót [Am]chân, sợ [F]bến gió buốt trái [E7]tim.
[A7]Nếu tôi đừng đưa [Dm]em, thì [G]chắc đôi mình không [C]quen.
Đừng [F]bước chung một lối [E7]mòn, có [E7]đâu chiều nay tôi [Am]buồn.
ĐK: [Am]Rồi thời [Am]gian lặng lẽ [G]trôi
Đời [G]tôi là chiến [F]binh, [F]đi khắp phương [Dm]trời
[F]Mà đời [F]em là ước [C]mơ, đẹp [A7]muôn ngàn ý [Dm]thơ.
[Dm]Như ngóng trông [E7]chờ.
3. [Am]Hôm nao em sang [Am]ngang, bằng [Am]xe hoa thay con [E7]thuyền.
Giờ [E7]phút cuối đến tiễn [Am]em, nhìn [F]xác pháo vướng gót [E7]chân
[A7]Gót chân ngày xa [Dm]xưa, sợ [G]lấm trong bùn khi [C]mưa.
Nàng [F]đã thay một lối [E7]về, quên cả người trong gió [Am]mưa.
Hiển thị bình luận