[Dm7]Em dưới phố hôm [F]nay họ [Am7]mang giấc mơ đi vui [G7]vầy
[Dm7]Ta kết thúc tương [F]lai phải[Am7] mang hết yêu thương đi [G7]trả lại
[Dm7]Tai lặng nghe mà [F]ta không thể [Am7]nghe được hết khổ [G7]đau trắc ẩn
Của [Dm7]nhau vội lau tàn [F]dư yếu hèn và [Am7]rồi hãy [G7]bước đi
Vì ta [Dm7]lỡ phải tan [F]vỡ vì cơn [Am7]gió bấc đêm về khiến em bơ [G7]vơ
Từng rạng [Dm7]rỡ từng mộng [F]mơ mà đôi [Am7]mắt ta si mê đã hoá thờ [G7]ơ
Dẫu cho bao nghi [Dm7]ngờ em vẫn [F]đến biết cho đến bao [Am7]giờ ta mới [G7]quên
Là đã [Dm7]hết là chấm [F]hết đừng cho [Am7]anh thứ hy vọng đắt giá đã [G7]qua
Để [Dm7]anh có thể dừng [F]tại chặng [Am7]đường chia hai lối [G7]ra
Để [Dm7]em có thể ở [F]lại một [Am7]nơi có nhiều đoạn [G7]đường hướng về phía em
[Dm7]Khi màn đêm trở thành màn đêm tịch liêu phủ đầy bằng [F]mưu cầu chẳng thể đáp ứng
Chẳng còn [Am7]quá cần thiết để ta phải tới đoạn kết mới đào [G7]sâu định nghĩa của tạm dừng
Ở [Dm7]sau tan vỡ thì nơi duy nhất mà ta được gặp lại [F]nhau là trong ngàn dĩ vãng
Rồi một ngày nào [Am7]đó nó cũng phải rã tan tiễn đưa bao thời [G7]khắc hân hoan tới suy tàn
[Dm7]Giờ anh chẳng còn gì phía trước thì [F]ra ta chỉ như hai người lạ tiện đường
Như vị [Am7]khách vội vàng chờ đoàn tàu đến cuối Như hạt [G7]mua chỉ mới làm ướt vai người qua lối
[Dm7]Lưu trên môi một thoáng dư vị [F]Như thể ta không phải nát tan
Và hãy [Am7]dứt khoát bước tới Cứ [G7]đi…
Vì ta [Dm7]lỡ phải tan [F]vỡ vì cơn [Am7]gió bấc đêm về khiến em bơ [G7]vơ
Từng rạng [Dm7]rỡ từng mộng [F]mơ mà đôi [Am7]mắt ta si mê đã hoá thờ [G7]ơ
Dẫu cho bao nghi [Dm7]ngờ em vẫn [F]đến biết cho đến bao [Am7]giờ ta mới [G7]quên
Là đã [Dm7]hết là chấm [F]hết đừng cho [Am7]anh thứ hy vọng đắc giá đã [G7]qua
Vì ngày [Dm7]mai thức dậy [F]ta chẳng còn [Am7]thấy mặt trời ghé [G7]qua
Kể từ [Dm7]khi ta rời [F]xa một phần [Am7]tươi đẹp trong anh đã [G7]vỡ ra
Vì [Am7]yêu [G7] [F] [G7]
Vì [Am7]yêu [G7] [F] [G7]
Anh bước [Dm7]đến với nhiều hoài [F]nghi khi rời [Am7]đi lại không nghĩ [G7]được gì
Em bước [Dm7]tới với nhiều mất [F]hơn được lại đem [Am7]theo kỷ niệm với [G7]nhớ thương
Vì ta [Dm7]lỡ phải tan [F]vỡ vì cơn [Am7]gió bấc về khiến em bơ [G7]vơ
Từng rạng [Dm7]rỡ từng mộng [F]mơ mà đôi [Am7]mắt ta si mê đã hoá thờ [G7]ơ
Dẫu cho bao nghi [Dm7]ngờ em vẫn [F]đến biết cho đến bao [Am7]giờ ta mới [G7]quên
Là đã [Dm7]hết là chấm [F]hết đừng cho [Am7]anh thứ hy vọng đắt giá đã [G7]qua
Để [Dm7]anh có thể dừng [F]tại chặng [Am7]đường chia hai lối [G7]ra
Để [Dm7]em có thể ở [F]lại một [Am7]nơi có nhiều đoạn [G7]đường hướng về phía em