[C]Dẫu có tiếc [Cmaj7]nuối vẫn [Am7]cứ xa xôi,
Vẫn ngu dại [Dm7]thế thôi.
[Fm]Sóng xô ký [G]ức bủa vây.[C]
Từng ngày vội [Cmaj7]vàng đi qua chốn [Am7]đây.
Vẫn mơ màng [Dm7]đắm say.
Chẳng hề hay [Fm]thân dường như [G]đổi thay.
Vì [Dm7]ai đã [G]từng làm cho xương [C]máu rời [Am7]nhau.
Ai đã từng [Dm7]đứng như quỳ [G]xuống để cho thế [C]gian xoa [Am]nhàu.
Ai đã từng [Dm7]thấy? Đã từng [Fm]thấu?
[C]Dẫu có [Cmaj7] cố gắng đốt [Am7]hết ra tro,
Vẫn vương vọng [Dm7]đâu đó.
[Fm]len vào đêm [G]khuya ngủ say.[C]
Sợ rồi đường [Cmaj7]về không thể thấy [Am7]gì,
Sẽ câm lặng [Dm7]chết đi.
Mà chẳng một [Fm]ai dìu thân [G]bước đi.
Vì [Dm7]ai đã [G]từng làm cho xương [C]máu rời nhau.[Am7]
Ai đã từng đứng[Dm7] như quỳ [G]xuống để cho thế [C]gian xoa nhàu.[Am]
Ai đã từng [Dm7]thấy? Đã từng [Fm]thấu?
Vì [Dm7]ai đã [G]từng làm cho xương [C]máu rời nhau.[Am7]
Ai đã từng đứng[Dm7] như quỳ [G]xuống để cho thế [C]gian xoa nhàu.[Am]
Ai đã từng [Dm7]thấy? Đã từng [Fm]thấu?