Đôi [Dm]lúc tôi hay một mình,
tự hỏi rằng đời này [Gm]có bao nhiêu ngày vui
Đôi [C]lúc tôi mơ một [C] mình,
ngồi lặng im nghe và [F]đếm bao nhiêu ngày [A7]trôi
Đôi [Dm]lúc tôi yêu một [Dm]mình,
đường về riêng tôi lặng [Gm]lẽ chẳng ai đợi [Gm]tôi
Vuốt ve bàn [Dm]tay vỗ về, [Em7b5]buồn làm sao [A7]buông.
Đôi [Dm]lúc tôi hay tự hỏi,
rằng một mai đây mình [Gm]chết có ai buồn không?
Đôi [C]lúc tôi hay ngộ [C] nhận,
nhiều điều xa xôi lạ [F]lẫm ngỡ như là [A7]quen
Đôi [Dm]lúc muốn sống thật [Dm]chậm,
để kịp yêu thương kịp [Gm]nói những điều vấn [Gm]vương
Giá như ở [Dm]đâu đó người [A7]đợi lắng nghe tôi [Dm]kể
ĐK: Đời [D7]có bao nhiêu ngày [Gm]vui thảnh [C]thơi để ta mỉm [F]cười
Chỉ [Bb]ước có ai đợi [Gm]tôi vỗ [Em7b5]về ôm tôi mỗi [A7]tối
Đời [Dm]chẳng thể như là [Gm]mơ dẫu [C]ta cứ hay mong [F]chờ
Lạnh [Bb]lẽo, cô đơn thờ [Gm]ơ, bơ [A7]vơ chết trong hững [Dm]hờ.