CAPO 3
Ngựa [Am]hoang nào dẫm nát tơi [E7]bời,
đồng [E7]cỏ nào xanh ngát [Am]lưng trời.
Ngựa [A7]phi như điên [Dm]cuồng,
giữa [F]cánh đồng, dưới [E7]cơn giông..
Vì [Dm]trên lưng cong [F]oằn
những vết [E7]roi vẫn [Am]in hằn.
Một [Am]hôm ngựa bỗng thấy thanh [E7]bình,
thảm [E7]cỏ tình yêu dưới [Am]chân mình.
Ân [Dm]tình mở cửa ra với [Am]mình,
ngựa [Am]hoang bỗng [E7]thấy mơ, để [E7]quên những [Am]vết thù.
ĐK
Ngựa [Am]hoang muốn về tắm sông nhẫn nhục
- dòng [Dm]sông, mơ mang mát trong, thơm ngọt.
- Ngựa [F]hoang, quên thù oán [F]căm,
từ nơi tối [Em7]tăm, về miền [E7]tươi sáng...
*
Một [Am]hôm ngựa bỗng thấy thanh [E7]bình,
thảm [E7]cỏ tình yêu dưới [Am]chân mình.
Ân [Dm]tình mở cửa ra với [Am]mình,
ngựa [Am]hoang bỗng [E7]thấy vui, và [E7]quên những [Am]vết thù.
ĐK
Ngựa [Am]hoang muốn về tắm sông nhẫn nhục
- dòng [Dm]sông, mơ mang mát trong, thơm ngọt.
- Ngựa [F]hoang, quên thù oán [F]căm,
từ nơi tối [Em7]tăm, về miền [E7]tươi sáng...
*
Ngựa [Am]hoang về tới bến sông [E7]rồi,
cởi [E7]mở lòng ra với [Am]cõi đời.
Nhưng [Dm]đời- làm ngựa hoang chết [Am]gục,
và trên lưng [E7]nó ôi...còn nguyên [E7]những [Am]vết thù.