1. Thôi [Am]rồi ta đã xa [Am]nhau kể từ [Dm]đêm pháo đỏ rượu [Am]hồng
Anh [Am]đường anh em đường [F]em yêu thương [G]xưa chỉ còn âm [C]thừa.
Em [Am]đành quên cả sao [Dm]em? kỷ niệm [Dm]xưa sánh như biển [Am]lớn
Ân [Am]tình cao tựa bằng [F]non, chỉ đổi [G7]bằng gấm lụa sao [C]ngườ?
2. Anh [Am]về gom lại thư [Am]em, cả ngàn [Dm]trang giấy mỏng xanh [Am]màu
Gom [Am]cả áo lạnh ngày [F]xưa, anh đem [G]ra đốt thành tro [C]tàn.
Cho [Am]người xưa khỏi phân [Dm]vân, khi ngồi [Dm]đan áo cho người [Am]mới
Khi [Am]mùa đông lạnh lùng [F]sang, em [Em]khỏi nhớ chuyện ngày [Am]xưa.
ĐK: Em [G]ơi, hết [C]rồi, hết [Am]rồi, chẳng còn chi nữa đâu [Dm]em.
Yêu [Em]thương như [Dm]nước trôi qua [Am]cầu
Như [A7]đàn trỗi cung [Dm]sầu, [Em]còn gì nữa [Am]đâu?
3. Tôi [Am]thề tôi chẳng yêu [Am]ai, vì người [Dm]ta cứ phụ tôi [Am]hoài
Bây [Am]giờ tôi chẳng còn [F]tin, trong nhân [G]gian có kẻ chung [C]tình.
Tôi [Am]giận tôi đã ngây [Dm]thơ, đem tình [Dm]yêu hiến dâng người [Am]hết.
Nên [Am]giờ tôi chẳng còn [F]chi, khi [Em]người ngoảnh mặt mà [Am]đi.