NGƯỜI BỎ LẠI YÊU THƯƠNG Giữa dòng người vội [Am] qua Có kẻ lặng lẽ [Am] ngồi, nỗi niềm ai thấu [A
Cứ ngỡ ta còn [Dm]mãi, đường yêu ai chông [Gm]quên Giờ đôi ta lỡ [Dm]làng, thầm lặng mối tình [Am]h
ĐÊM DÀI Bóng tối kia phủ [Fm] đầy Chừng tơ vương tóc [Fm] rối Khoảnh khắc nghe hiu [Fm] quạnh L
NƠI MIỀN KÝ ỨC 1. Ngỡ ngàng chân [Am] mây phía cuối chân trời [Am] xa Ngơ ngác trong lạnh [Am] gi
Cười với nước [Em]mắt, thoáng qua cả một giấc [Em]mơ Một nửa đã [Em]héo, trái tim giờ đây đã [Bm]kh
Hoàng hôn phủ [Am]vai lá vàng rơi đầy [C]ngõ Chiều qua rất [Dm]lâu phố buồn vắng thưa [Am]người C
1. Cuộc [Em] sống không như hằng [C] mong Màu [D] đen thấy đâu màu [Bm] hồng Mọi [Em] thứ bây giờ
Giữa chợ đời mênh [Dm] mông ta là kẻ ngu [Bb] khờ Bởi cuộc đời chông [C] chênh có nào đâu như [Dm7]
Bàn chân bước thầm trên lối [Am]quen Đường xưa [F]đến nay hoa đã [C]nở Thấy [Am]lòng buồn ngẩn [Dm
CHIA TAY [Em] Điều gì làm em muốn Tình [D] ta phải như thế [Em] này Tự [C] nhiên đan tâm đánh [D