1. [Cm] Lá thu vàng rơi cuối [Cm] phố Lơ lững [Gm] trôi áng mây như buồn [Cm] hiu Ngẩn [Bb] ngơ hư
Lạc nhau hơi [Bm]ấm cho lòng trăn trở [Em]hơn Mình ta với [A]ta lệ nhoà ướt đẫm bờ [Bm]môi Cả khôn
Đời Đâu Mấy Lần Người có [Am] biết trần gian là quán [C] trọ Vừa thanh [Em] xuân thoát cái đã bạc
1. Tình yêu [Dm] ấy vẫn [Am] là của [Dm] em Tình yêu [F] ấy không [C] phải là [Asus4] anh Người đ
Đôi mắt [Am] em, thấy sao buồn [Am] hiu Đôi mắt [Dm] em, như đang hờn [Em] dỗi Sao không [Am] nói,
CHỮ TÔI CỦA HAI TA Mình đã [Gm] có với nhau bao hẹn [F] ước Sao dù [Cm] rơi nhưng tình không thể
Về đi em à dù nghe đắng [Am]môi [C]Thôi em về đi khóc làm chi [Am]nữa [Dm]Bao nhiêu yêu [F]thương
[Dm]Cuộc tình theo [Am]gió cuốn về [Gm]đâu cho thêm [Am]sầu [Dm]Còn lại nỗi [Am]nhớ biết tìm [Gm]e
MẮT LỆ SẦU RƠI Tiếng lòng chôn giấu đã cằn [Am] khô Mấy năm tình ái vẫn nhọc [Dm] nhằn [Am] Cố đ
LẶNG YÊN Giớ sương mai phủ [Dm] đầy ướt đôi bờ mi ngẩn [G7] ngơ Tiếng ai than thở [C] dài ghé qua